Những vật chất bị văng ra từ vụ va chạm dữ dội đó đã kết tụ lại thành một Mặt trăng non và lượng nhiệt phát ra khiến Mặt trăng được bao phủ một lớp đại dương mắc-ma. Sau đó, đại dương này dần lạnh đi, trên cùng là các thành phần nhẹ nhất làm vỏ ngoài, bên trong là lớp đá cứng hơn.
Chiếm số lượng lớn trong các loại đá này là anorthosite, được tìm thấy ở miệng hố và lòng chảo mới trên khắp các cao nguyên Mặt trăng. Các nhà khoa học tham gia nghiên cứu cho rằng loại đá anorthosite có độ tinh khiết cao như vậy có thể cấu thành một lớp vỏ toàn cầu bên dưới bề mặt Mặt trăng.
John Longhi, nhà nghiên cứu thạch học tại Đài thiên văn mặt đất Lamont-Doherty thuộc trường Đại học Columbia, nói: “Việc hình thành nên Mặt trăng bằng những phương tiện khác ngoài một đại dương mắc-ma dường như rất đáng nghi ngờ, mặc dù tôi đã từng đề xuất một trong những mô hình đó. Nghiên cứu này cho thấy thật ra chẳng còn có cách hình thành nào khác nữa”.
Kết quả của nghiên cứu này được công bố chính thức trên tạp chí Nature và dành được một số sự đồng tình. Paul Warren, một nhà địa chất học tại trường Đại học California, Los Angeles nói rằng nghiên cứu này đem lại một gợi ý thích đáng và “Tôi thấy hơi khó tin một cách tường tận cách giải thích này về sự hình thành Mặt trăng. Nhưng dù sao dẫu những chi tiết ấy có thể hơi xa vời, ý nghĩa của cái họ thu được là rất lớn." (nguoiduatin)